HOT: Truyện sex: Bộ phim đầu tay của Ngọc Trinh chap 3

by Admin on 08:58 PM, 30-May-13

Category: Truyen sex dam 2013

HOT: Truyện sex: Bộ phim đầu tay của Ngọc Trinh chap 3 

Ngọc Trinh tỉnh dậy cô thấy mình nằm trên một chiếc giường rải đệm trắng tinh rất êm ái Hà ngồi cạnh Trinh nhìn cô đầy vẻ lo lắng
-Em tỉnh rồi à .May quá –
-Đây là đâu – Ngọc Trinh chống tay định ngồi dậy nhưng người cô mềm nhũn ngã lại vào giường
-Nhà chị yên tâm đi em chỉ bị mệt chút thôi .uống cốc nước đi cho lại sức – Hà đưa tận tay Trinh một ly nước cam ngọt và đầy ắp
Dè dặt uống từng ngụm nhỏ cho đến khi hết cốc nước cam Trinh lại uể oải nằm xuống .Cô bây giờ đã nhận ra những nét quen thuộc ở căn phòng ngủ trong nhà của Hà .Trinh có vài lần đến đây nhưng thực tình cô ít để ý lắm 
-Chị đưa em về à –
-Ừ ,thấy em ngất chị lo quá cứ may mà …..-Hà ngừng lại một lúc rồi mới nói –Chị đã kêu bác sỹ khám cho em rồi không sao cả đâu ,bác sỹ này là chỗ tin cậy ,Trinh đừng lo-

Nghe thấy Hà nói đến bác sỹ, Trinh hơi cau mày cô lo rằng sẽ bị phát hiện ra những dấu vết của việc làm tình ở căn nhà thổ nam đó.Một con người của công chúng như cô luôn là tâm điểm soi mói của vô số phương tiên truyền thông suốt 24h
-Đừng lo anh ta là bác sỹ ở chỗ đó .Giữ bí mật cho khách hàng là nghĩa vụ của họ-Hà giải thích như thể cô đọc được ý nghĩ trong đầu Ngọc Trinh vậy
-Ừm – Trinh gật đầu nếu như vậy thì đõ lo hơn 
-Anh ta có nói lý do vì sao em bị ngất không –
-Thực ra không có gì chỉ là phản ứng cơ thể khi có những kích thích quá mạnh thôi –
Ngọc Trinh kéo chiếc chăn cô đắp lên tận cằm để che đi nét mặt đỏ bừng vì ngượng
Hà cũng che miệng cười khúc khích trêu đùa 
-Ngất đi như thế cũng đáng nhỉ -
-Phải gió cái chị này tất cả tại chị đó –Trinh véo Hà một cái thật đau 

Nghỉ hắn tại nhà Hà một đêm cho mọi dấu vết của cuộc tình hoang dã phai mờ hết sáng hôm sau Ngọc Trinh mới về nhà ,lúc đi Hà dúi vào tay Trinh một tấm thẻ màu vàng hoa văn trang trí cực kỳ bắt mắt và độc đáo
-Gì vậy chị-Cô ngạc nhiên hỏi Hà
-Định nói cho em từ hôm qua nhưng rồi lại quên mất –
-Ông chủ khu giải trí gửi đến em như một món quà đền bù phần nào sự cố mà em gặp phải hôm qua .với tấm thẻ này em có thể đến đó tận hưởng mọi dịch vụ mà không phải trả tiền .Tấm thẻ này có thời gian không giới hạn –
-Ồ …-Ngọc Trinh hờ hững cầm lấy tấm thẻ .Cô đã quá quen với việc nhận về những thứ do người khác tặng 

Hà đã rất cận thận khi gọi chiếc Bently(tôi chả hiểu cái xe này hình thù nó như thế nào nữa) đến đón Trinh ,Hà biết Ngọc Trinh không muốn đi xe lạ
Người tài xề vẫn liếc cô qua chiếc gương chiếu hậu nhưng với nét mặt lo lắng và hình như cả sự tức giận nữa
Anh chàng mấy lần mấp máy môi như muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi Ngọc Trinh biết anh ấy định nói gì ,có thể là vài lời trách móc vì cô đã không về nhà tối qua đi đâu đó mà không báo cho anh ta 
Cô tuyển anh chàng này làm tài xế cũng chính là vì sự o bế quan tâm chăm sóc cho mà anh ấy dành cho cô 
Trinh biết anh ta yêu mình một tình yêu đơn phương kỳ lạ ,dù cô nhiều lần mai mối nhưng anh ta chưa bao giờ chấp nhận một người con gái nào khác .Cô thì không thể yêu anh chàng này được cô sẽ mất quá nhiều hơn nữa đó không phải là mẫu người cô thích 

Chiếc xe chạy thẳng vào bên trong nhà xuyên qua một khu vườn cây đầy bóng mát .Ngọc Trinh trồng rất nhiều cây trong căn biệt thự nơi cô ở .Không khí trong lành có thể làm đẹp da và rất tốt cho phổi

Ngọc Trinh hơi ngạc nhiên khi không thấy gã tình nhân hờ đâu cả theo hợp đồng hắn còn được sỡ hữu cơ thể cô 3 ngày 12 giờ và 5 phút nữa.Một con người lạnh lung song phẳng như hắn sao lại không bổ nhào ra ôm lấy cô bế vào giường rồi quấn lấy cô như một con lươn trơn nhẫy.Nghỉ một hôm chả lẽ vẫn chưa hồi sức ,nhân tình của cô yếu đến thế sao .
,đúng là hết hơi rồi vẫn còn ham hố, nhớ lần đầu cô và hắn làm tình gã thở hổn hển như sắp chết đến nơi rồi ấy .Làm xong chuyến gã ngồi dậy uống một lúc 2 ba vỉ thuốc rồi lăn ra ngủ ngáy như một con lợn .Mõi lần làm tình với hắn cô cảm giác như tra tấn bởi mùi hôi nách khủng khiếp .Cô phải tắm ba lần một ngày vì sợ thứ đó ám vào người ,đúng là ngoài tiền ra thì mọi thứ kinh tởm nhất đều tụ họp không sót điều gì trên người gã này

Trinh mở tủ không thấy quần áo của hắn ,vậy là hắn đã đi ,không sao giao dịch về phái hắn Trinh đã nhận đủ hắn tự ý rút ngắn hợp đồng thì đó việc của hắn không liên quan gì đến cô
Kệ xác hắn dù kẻ này có chết mất xác nơi xó xỉnh nào cô cũng chả quan tâm thậm chí còn vui ngầm trong bụng nữa
Trinh không thuê bất cứ một người giúp việc nào cô làm lấy mọi việc đây không phải là vấn đề tiền bạc mà là Trinh có quá nhiều bí mật cần phải che dấu, trong khu biệt thự chỉ có cô và người tài xế .Anh ta ở một căn nhà nhỏ cách xa khu nhà chính và chỉ xuất hiện khi Ngọc Trinh yêu cầu còn không anh ta ở lỳ trong phòng rất ít đi ra ngoài
Dù ở một mình nhưng Ngọc Trinh cũng không phải làm quá nhiều việc nhà .Ăn uống hàng ngày cô đã đặt sẵn ỏ nhà hàng họ sẽ tự động mang đến theo giờ ,dồ cần giặt ủi cũng thuê dịch vụ .Nói chùng là có tiền là làm được rất nhiều việc

Ngọc Trinh uống một cốc bột đậu xanh theo đúng lời khuyên của một chuyên gia dinh dưỡng rồi bật laptop liếc nhìn lịch làm việc của cô ngày hôm này .Ái chà cũng khá là bận rộn đây 
Quay 5 cảnh cho bộ phim sắp chiếu .Cái này ngốn mất của cô chắc hết buổi sáng
Chiều tham dự lễ cắt bằng khánh thành nhà hàng X ,quay nốt sô quãng cáo cho hãng nước hoa Mùi hương thiếu nữ.Tối Ngọc trinh chợt nhớ vì gã nhân tình hờ của cô bỏ đi đột ngột nên tối này cô được tự do thoải mái .Ái chà hay đây tự nhiên lại được dôi ra nguyên một buổi tối rảnh rỗi phải tận hướng điều này cho thật tốt

Không có một cảnh nóng nào được quay trong buổi sáng nghe nói bên cục điện ảnh có ý kiến nên bộ phim phải cát bỏ vài phân đoạn quá nhạy cảm .Dù không hứng thú thực sự với bộ phim theo đánh giá của cô thì đây là một thứ mỳ ăn liền nếu bớt đi những phân cảnh khêu gợi kheo hàng thì chả còn một thứ gì đánh xem nữa cả nhưng dù thế nào đi nữa Trình vẫn hoàn thành công việc của mình một cách rất chuyên nghiệp.Đạo điễn cùng tất cả mọi người trong trường quay đều đứng cả lên để vỗ tay khi Ngọc Trinh diễn cahr cuối .Cảnh khi Trúc (tên nhân vật Trinh hóa thân ) gặp gỡ người yêu lần cuối .mái tóc tung bay dáng ngữoi run rẩy khuôn mặt đẫm nước mặt,đôi mắt buồn thăm thẳm sâu như đại dương
-Thật tuyệt tôi có cảm giác như cô ấy đã trở thành thành chính nhân vật vào khoảng khắc đó –Một ai đó trong đoàn làm phim thột lên và có vô số lời ủng hộ từ những người khác

Ngọc Trinh từ chối lời mời ăn trưa của người đạo diễn lúc này cô muốn về nhà ngủ một lúc để lấy lại sức ,còn buổi cắt băng khành thành nhà hàng ,và bộ phim quảng cáo đang đợi cô .Ngọc Trinh không muốn xảy ra sơ suất gì khi cô làm hai công việc đó nếu không sẽ lại dây dưa thêm thời gian có khi còn mất toi luôn cả buổi tối qúy giá

Sự cẩn thận của Ngọc Trinh đúng là koong thừa đúng là buổi chiều phát sinh không phải một mà tới tận hai sự cố lận,một là tại buổi khánh thành nhà hàng có một số fan hâm mộ kéo đến xin chứ ký và giao lưu cùng thần tượng phải mất hơn Ngọc Trinh mới thoát đi được,còn tại chỗ quay quảng cáo bộ trang phục mà Cô phải mặc màu sắc kích cỡ không giống như trong hợp đồng ,người đại diên của cô và chủ studio tranh luận rất căng thẳng mới có thể đi đến thống nhất.vì tốn quá nhiều thời gian nên Ngọc Trinh chỉ quay một đúp rồi ra về bất chấp vẻ khó chịu của tay chủ studio

Gọi đến nhà hàng yêu cầu họ đưa đến nhà món nem của bể(món này tôi cũng thích nè) ,món ăn mà cô ửa thích nhất nhưng Ngọc Trinh chỉ dám ăn khi thật thèm vì sợ lên cân cô vừa nằm trên giường vừa nhất nháp vị thơm thơm bùi bùi của những tảng thịt cua trăng au vừa ngẫm nghĩ xem mình có thể làm gì được trong tối nay
Một người phụ nữ bình thường sẽ có vô số cách vui chơi trong một buổi tối đẹp trời như thế này nhưng với Ngọc trinh sự lựa chọn là không nhiều .Cô không thể đến những tụ điểm vui chơi như vũ trường hay quán bar nếu không muốn mình có mặt trên hàng tít đầu tiên của mấy tờ báo chuyên săn lung mấy tin về đời sống riêng tư của các diễn viên điện ảnh.Chả lẽ đi lòng vòng quanh công viên rồi về ngủ ,tụ tập với vài cô bạn gái để thỏa sức tám thì cũng không được như những người khác Ngọc Trinh không có nhiều bạn,bạn thực sự ấy,bạn gái thì càng ít nữa chỉ có Hà cô ấy là một ngoại lệ hiếm hoi .Đằng sau ánh đèn hoàng nhoáng thế giới showbiz đầy rẫy sự ghen ghét đố kỵ lợi dụng lừa đảo lẫn nhau Ngọc Trinh đã từng bị phản bộ bởi những con người mà cô tưởng là bạn .Bây giờ thì cô thật khó để có thể dốc lòng tâm sự với một ai đó
Ngọc Trinh nhấc máy gọi cho Hà thì thấy không liên lạc được ,cô không ngạc nhiên về chuyện này .Hà vốn rất hay vắng mặt vào buổi tối cô nghe nhiều tiếng xì xào về các cuộc tình một đêm của người bạn gái này nhưng đó là chuyện cá nhân của người ta

Cô lại bấm số của A Tình may sao lại liên lạc được
-Mẹ cháu có nhà không –
-Không mẹ cháu đi từ chập tối .Cô gọi di động cho mẹ cháu đi –
-Cô gọi rồi nhưng mẹ cháu tắt máy .thế mẹ không nói là đi đâu à –
-Không cô ,có việc gì quan trọng không cô –
-chỉ là tối nay cô rảnh muốn rủ mẹ cháu đi mua sắm chút thôi mà –
Có tiếng cười hì hì ở đầu bên kia rồi tiếng lao xao của nhiều người có vẻ như đang có một đám bạn của A Tình ở đó
-Hay cô đi với tụi em đi ,tối nay bọn em đi ăn mừng một đứa vừa mới thi đỗ đại học-
-Thế cô đi càng không tiện có khi còn làm các cháu mất vui ấy chứ.Hơn nữa vào mấy chỗ tụ điểm vui chơi sợ có phóng viên nào nhìn thấy thì phiền phức lắm – Ngọc Trinh từ chối khéo léo nhưng cương quyết sau đó cúp máy

Vậy là không có sự lựa chọn nào khác rồi mình sẽ đi một mình vậy và sẽ hóa trang đi một chút để không ai có thể nhận ra được là ổn 
Ngọc Trinh mở tủ quần áo cô chọn ngăn bên phải đó là nơi cô lưu giữ những phục trang trong các vai mà Ngọ Trinh từng đóng .Đó là một sở thích nhỏ nhỏ của cô lưu trữ lại đồ hóa trang của tất cả các vai diễn .Ngọc Trinh từng dự định là sẽ bán đấu giá tất cả những thứ này khi cô giải nghệ .Quần áo thì không khó để chọn một bộ bình dân sao cho có thể trộn lẫn vào dòng người qua lại trên phố nhưng làm sao để ngụy trang được khuôn mặt mới là điều khó 
Có một kỷ niệm nhỏ mà Ngọc Trinh nhớ mãi trước khi nổi tiếng như hiện nay ,cô từng là diễn viên hạng hai luôn đảm nhận các vai phụ ,không có người giúp hóa trang ở trường quay Ngọc Trinh phải kiếm một góc yên tĩnh một mình đối diện với chiếc gương con tự hóa trang cho giống với nhân vật mà mình đảm nhận.
Thử xem tay nghề mình còn được như xưa không Ngọc Trinh nhủ thầm một câu rồi ngồi xuống bàn trang điểm chăm chú tô vẽ

-Không tồi chút nào đến mình cũng không thể nhận ra bản thân nữa là người khác- Ngọc Trinh thốt lên khi ngắm bản thân qua gương.Trong gương phản chiếu hình ảnh một cô gái người Hoa duyên dáng trong bộ sườn xám truyền thống thậm chí còn có cả cặp ắt một mí truyền thống,một nốt ruồi son duyên dáng nơi gò má phải.

Ngọc Trinh rời khỏi nhà theo một lối đi bí mật mà chỉ cô mới biết cánh cửa nhỏ nằm ở gian bếp qua một hành lang rồi bắt sang lối đi chung của một khu tập thể sát cạnh đó .Ngọc Trinh cũng thường sử dụng lối đi này để tránh đám phóng viên bâu quanh nhà khi scandan ảnh nuy diễn ra và đây là lần đầu tiên co sử dụng lối đi này vào buổi tối
Vài người nhìn theo tò mò khi thấy một cô gái người Hoa ăn mặc sang trọng quyến rũ bước ra từ một khu tập thể vốn toàn công chức trung bình và dân lao động

Ngọc Trinh bắt một chiếc tắc xi chạy ngang nói địa chỉ cần đến và không cần mặc cả giá trước ấy vậy mà lúc xuống xe ở khu Chợ Lớn cô tìm mãi mới được một tờ tiền mệnh giá nhỏ để trả .Ví cô luôn để đầy những tờ tiền mệnh giá cao nhật thậm chí đôi lúc toàn là đô Mỹ 
Hôm nay có thể là ngày hội gì đó của người Hoa ở khu Chợ Lớn nơi này nhộp nhịp hơn bình thường tiếng nhạc tiếng trông vang lên khắp rộn ràng thậm chi có vài ra đình còn bày cỗ ngoài đường mời khách cùng vui
Ngọc Trinh mua một xâu kẹo hồ lô vừa đi vừa ngậm cô công nhận mình hóa trang khéo 
thật vài người Hoa đi ngang qua còn chào cô bằng tiếng Trung Quốc .

Ngọc Trinh chú ý tới một góc phố cực kỳ náo động với những tiếng hò hét ,một đám người đứng xúm xít nhau quây thành một vòng tròn cô cố len vào qua mấy gã to lớn đứng chắn trước mặt để nhìn xem có chuyện gì
Đó là môt cuộc đấu võ giữa 2 người đàn ông họ đều cởi trần lộ ra cơ thể cuồn cuonj co bắp và chỉ mặc mọt chiếc quần cộc ngắn họ quần nhau trên một võ đài được dựng đơn giản chỉ bằng mấy sợ dây thừng chăng bốn phía.

Một trận đấm đá dữ dội và không có luật lệ vì Ngọc Trinh không nhìn thấy một vị trọng tài nào cả dù không hiểu gì về võ thuật cả nhưng Ngọc Trinh vẫn thấy trận đầu này rất hấp dẫn .Đám đông hò hét hưởng ứng mỗi khi có một miếng đánh trúng đích
Võ sỹ quần xanh nhỏ con hơn đấu thủ khá nhiều nhưng anh ta cực kỳ linh hoạt liến tiếp tránh được các cú ra đòn đày sức mạnh của đối phương thỉnh thoảng lại phản công lại .
Khi võ sỹ quân đỏ lùi lại phía sau tránh một đòn hiểm vủa đối thủ anh ta dựa lưng vào sợi dây chăng quanh võ đài gần ngay sát chỗ Ngọc Trinh
.Cô vỗ tay rát to hô lên rõ to 
-Hay lắm-
Lời cỗ vũ của Ngọc Trinh làm người võ sỹ quần đỏ chú ý anh ta đánh mắt về hướng Ngọc Trinh ánh mắt và sứng lại trong thoáng chốc .Lợi dụng co hội hiếm hoi đó đối thủ anh ta lập tức dá một cú cực mạnh ngay mặt anh ta .Ngọc Trinh rú lên khi thấy một dòng máu phụt ra từ miệng võ sỹ quần đỏ.Anh ta gục ngay tại chỗ nằm bất động đối thủ anh ta giơ hay tay lên trời vẻ mặt đầy tự mãn và ngay khi Ngọc Trinh tưởng là chiến thắng nằm trong tay ngừoi võ sỹ đang còn đứng trên võ đài thì anh chàng mặc quần đỏ kia đột nhiên vùng dậy từ phái sau nên một cú đấm như búa bổ vào gáy đối thủ..Không kịp quay lại nhìn phái sau ngữoi võ sỹ đó loạng choạng rồi đổ sấp mặt xuống đất.Đám người xung quanh hò hét như hóa rồ vì một trận đấu đầy gay cấn và kịch tính .Ngọc Trinh không muốn ở một nơi xô bồ đầy nghẹt mùi đàn ông thế này cô quay người bước đi 

-Cô gì …cô đeo khuyên tai bạc hình chim yến-Mất một lúc Ngọc Trinh mới nhận ra có ai đó gọi mình
Anh chàng võ sỹ quần đỏ vừa chiến thắng lúc nãy đang len loi qua đám người chạy tới chỗ Ngọc Trinh đang đứng
-Tôi mời em một ly được không-Cách nói chuyện thắng thắn trực tiếp của người đàn ông này có hơn làm cô thấy ngần ngại nhưng nhìn kỹ thì anh ta có vẻ khá bảnh trai và có vẻ rất nam tính sau một chiến thắng trên võ đài trên mặt người này vẫn còn một vết máu vương ở môi
-Được thôi –Ngọc Trinh tỏ ra không quá nhiệt tình 
Cả hai lại một quán rựou nhỏ vắng khách ven đường gần đó Ngọc Trinh nhấp thử ly rựou vừa được rót ra.Không giống như các thứ vang nhẹ mà cô đã từng uống ,thứ rượu này nặng nhưng không bốc uống xong một lát mới thấy vị ngon ngọt thơm thơm trong cổ họng 
-Tôi là Dũng .Còn em -
-Anh là nhân viên ở đây phải không – Ngọc Trinh nói lảnh sang một câu chuyện khác cô đang nghĩ đến vài cái tên giả 
-Không đây là lần đầu tôi đến chỗ này –Dũng nhún vai cười nhẹ
-Sao anh lại tham gia một trò chơi nguy hiểm như thể .Anh có thể bị thương đó –
-Tôi là một người ưa các trò mạo hiểm mà .So với những gì tôi đã trải qua thì điều vừa rồi chả đáng là gì.-
-Em đã thực sự lo lắng cho tôi lúc tôi gục xuống đúng không –
Ngọc Trinh phì cười trước lỗi nói chuyện dân dã nhưng khá hỏm của Dũng
-Tôi quả thật có lo lắng suy cho cùng thì vì thấy tôi mà anh mới bị đánh trúng đúng không nào –
-Phản xạ bình thường khi bất cứ người đàn ông nào khi nhìn thấy em thôi ,họ cũng sẽ sững người lại và xao lãng như tôi vậy-
Anh có gặp nhiều phụ nữ không vì tôi thấy mình không quá hấp dẫn đến vậy –Ngọc Trinh không nghĩ là anh chàng mà cô mới quen này có thể nhìn ra khuôn mặt thật của cô dưới lớp hóa trang
-Em có cặp mắt rất đẹp ,buồn nhưng đẹp –Dũng nói với vẻ mơ mộng lần đầu cô thấy anh ta như thế trái ngược hẳn với sự hài hước đùa cợt lúc trước
Ngọc Trinh cúi đàu để cố giấu đi sự bối rối của cô
-Giai thưởng cho chiến thắng vừa rồi có nhiều không –
-Tôi cũng chưa đếm –
Bây giờ Ngọc Trinh mới để ý tới chiếc ba lô nhỏ Dũng đeo khuất sau lưng.Anh ta hạ nó xuống mở ra lôi ra một nắm tiền khá to Ngọc Trinh liếc mắt thầm đếm trong đầu khoảng chừng 5,6 triệu gì đó
-Vậy là đêm nay tôi có thể ngủ trong khách sạn rồi.mấy đêm vừa rồi tôi toàn phải nằm trong công viên-
-Tôi trông anh đâu có đến nỗi nghèo lắm tại sao lại phải thế -
-Tôi đem theo đủ tiền nhưng vừa rồi gặp lại người bạn cũ gia cảnh anh ấy nghèo quá nên tôi dốc túi đưa hết cho anh ta.-
-Anh không có ai để nhờ vả sao-
-Có chứ nhiều lắm nhưng tôi lại muốn mình tự giải quyết lấy và tôi đã làm được–
-Tạm thời thôi anh còn ngày mai ngày kia –
-Chính xác là còn 2 hai tuần nữa tôi mới vè nhà-
-Vậy thì với số tiền đó thì anh sẽ phải tằn tiện một chút đó –
-Cái đó thì chưa chắc còn phải xem vậy may của tôi đã chấm dứt chưa đã-
-Anh định làm gì vậy- Thấy Dũng đứng dây ,bất giác Ngọc trinh cũng đi theo chàng trai này

Vì ngày lễ hội hay là đây là khu phố của người Hoa nên có vài song bạc mở công khai ngoài đường 
-Em chọn tài hay sửu – Dũng hỏi Ngọc Trinh
-Tôi không biết –Trinh lắc đầu 
Dũng đặt toàn bộ số tiền mà anh vừa kiếm được lúc nãy vào cửa bên phải .Tự nhiên Ngọc Trinh cũng thấy hồi hộp ,mấy con bạc đứng sau hai người cũng yên lặng hẳn khi hộp xúc xắc từ từ được nâng lên

-Thấy chưa tôi biết mình sẽ gặp may mà – Dũng nhét số tiền vừa thắng bạc lúc nãy vào ba lô ,chiếc ba lô lép kẹp lúc nãy căng phồng lên trông thấy
-Tạm biêt nhé chú anh có một chuyến du lịch thú vị -Dù cảm thấy mình rất có cảm tình với chàng thanh niên lần đầu gặp mặt nhưng Ngọc Trinh thấy đã đến lúc phải chào tạm biệt
-Để tôi đưa em về - Dũng xốc lại chiếc ba lô nắm tay Ngọc Trinh một cách rất tự nhiên như thể hai người là bạn bè lâu nắm rồi-giờ này bắt tắc xi thì hơi khó đấy –
-Sao anh lại biết tôi đi tắc xi – Ngọc Trinh nhận ra anh chàng này thông minh ra phết
-Trang phục của em không tiện cho việc ngồi trên một chiếc xe máy .Đôi tay thì quá mềm để lái dù chỉ một chiếc ô tô loại nhỏ .Hay coi đây như một món quà nhỏ tôi tặng cho em vì những điều may mắn mà em đêm lại trong tối nay-
-vả cả một chút rắc rối nữa chứ -Trinh ôm bụng cười vì sự lẻo mép của Dũng .Cô cũng không từ chối nữa cô ngồi lên yên sau chiếc xe máy của Dũng .Chiếc xeb Hắc lây thuộc loại đồ cũ nhưng tiếng máy rất nhỏ chứng tỏ nó được bảo dưỡng rất tốt
Đôi chiêc mũ bảo hiểm lên đầu Ngọc Trinh cài quai mũ thật lỏng để không làm ảnh hưởng tối bộ tóc mà cô phải mất gần một tiếng đồng hồ để chải chuốt

Ngọc Trinh ngồi bắt chéo chân một bên vong tay ôm lấy lưng Dũng cô đột nhiên có cảm giác vững chãi tin tưởng chỉ là vừa qua một trận đấu vất vả nên cơ thể anh ta sực nức mùi mồ hôi Ngọc Trinh hơi nhăn mũi khó chịu nhưng vẫn ngồi sát lại Dũng khi chiếc xe bắt đầu lướt đi
Dũng lái xe rất trung không trò chuyện gì với Ngọc Trinh ,anh ta đứng đắn nghiêm túc khi làm một việc đó là một nhận xét mới của Ngọc Trinh
Chiếc xe đột nhiên tắng ga rồi tạo một đường lượt thật gắt sang trái 
-Gì thế - Ngọc Trinh ôm chặt Dũng kêu lên thoảng thốt
-Cận thận bám chắc vào có xe bám theo mình .Tôi chắc đó là mấy tay ăn sương chuyên cướp giật về đây .Có lẽ chúng bám theo tôi từ chỗ sòng bạc-
Trinh tái mép mặt cô ngoái đầu ra sau cô thấy không chỉ một mà đến hai chiếc xe loại Sh đang bám theo ,vì ở xa nên cô không nhìn rõ mặt hai gã cầm lái nhưng nhìn cách chúng chạy xe thì Ngọc Trinh biết đó không phái là hạng lương thiện
-Làm sao giờ …tôi sợ lắm …-
-Yên tâm đi anh có cách rồi –Đây là lần đầu tiên Dũng xưng anh với Ngọc Trinh .Dũng tăng ga tối đa ,Chiếc Hắc Lây lướt đi như một tia chớp bạc trên dường khoảng cách với hai xe đi sau giãn chác ra một cahcs nhan chóng.Nhưng điều đó chỉ xảy ra trong vài giây ,2 chiếc SH cũng nhanh chóng bứt lên bám theo con mồi như hình với bóng

Ngọc Trinh rú lên khi Dũng bốc đầu chiếc xe lên dựng gần 90 so với mặt đầu rồi quay đầu xe phóng theo chiều ngược lại .Cú đầu đầu 180 độ đó khiến cho hai chiếc xe bám theo sau không thể nào trở tay kịp một chiếc lao vọt lên trước chiếc thứ 2 còn thảm hại hơn nhiều nó cố quay đầu để đuổi theo nên vì mất lái đâm thẳng luôn vào cây cột điện ven đường .Ngọc Trinh không muốn tìm hiểu thêm về điều gì xảy ra tiếp sau 
Chạy ngoằn ngheo qua vài ngõ ngỏ để chắc chắn là mình đã thoát khỏi kẻ bám đuôi Dũng mới yên tâm đưa Ngọc Trinh về khu tập thể cạnh ngôi biệt thự của cô
-Em sống ở đây à – Dũng ngó vào lối ngõ khu tập thể tối đen không một bóng đèn
Trinh gật gật đầu cuộc truy đuổi vừa rồi vẫn còn làm cô sợ đến độ không thột ra lời
-Xin lỗi vì làm em sợ , biết thế lúc nãy anh đã dừng xe lại tẩn nhau với mấy gã đó chỉ là anh nghĩ em không muốn nhìn thấy mấy trò bạo lực-
Trinh lại gật gật đầu
-Anh đưa em lên nhà nhé – 
Lắc lắc đầu 
-Chúng mình sẽ gặp lại nhau nhé-
Lắc rồi lại gật
-Cho anh xin số điện thoại được không –
Trinh lại lắc đầu
-Vậy anh tìm em như thế nào đây -
Lại lắc đầu 
Dũng thở dài rồi đặt vào tay Ngọc Trinh một tấm card 
-Số của anh đây ,nếu nhớ hay cần hoặc vui thì hoặc buồn thì gọi nhé-
Gật đầu 
-Nhưng anh chưa biết tên em –
Lắc đầu 
-Thế cũng không được sao-Dũng chờ mãi không thấy trả lời đành phải lên xe phóng đi đột nhiên anh nghe thấy có tiếng vọng đằng sau
-Em tên Trinh ,Ngọc Trinh- 
Dũng ngoái đàu lại nhưng chỗ Ngọc Trinh vừa đứng chỉ còn những con gió thổi lá khô trên đất
Ngọc Trinh theo lối đi bí mật trở lại căn biệt thự ,cô bật di động lên và thở phào vì không có bất cứ cuộc gọi nhỡ nào ,vậy là không có một ai biết cô vắng mặt ở nhà tối nay.Ngọc Trinh vào phòng tắm rửa sạch lớp hóa trang trên mặt ,cô lại trở thành diễn viên Ngọc Trinh xinh đẹp kiêu sa 
Ngọc Trinh mở lap top ghi lại nhật ký của ngày hôm nay ,cô không có thời gian để ghi chép chi tiết mọi thứ chỉ là vài biểu tượng thể hiện cảm xúc ,một mặt cười nếu là niềm vui ,ủ rũ nếu là kỷ niệm buồn.
Cũng thật lạ khi Ngọc Trinh nhìn lại các trang nhật ký Ngọc Trinh thấy nhiều nước mắt hơn những niềm vui .Cuộc sống của cô bây giờ phải nói là quá dư giả về tiền bạc tiện nghi nhưng Ngọc Trinh cảm thấy ngày càng trơ mòn với mọi thứ xung quanh minh.Những thứ vật chất này cô phải đổi bằng thân xác bản thân , những cuộc đỏi chác đầy mùi kim tiền này làm Ngọc Trinh thấy mệt mỏi và chán nán thực sự.Những gã đại gia cô từng lên giường không bụng phệ cũng tiểu đường ,họ bỏ tiền ra nhiều khi chỉ lấy cái tiếng là đã lên giường với một diễn viên nổi tiếng chứ có gã đại gia bất động sản lên giường cả đêm chỉ ngồi ngắm cô và sờ mó lung tung rồi nói lảm nhảm như thằng điên (Ặc chết cười mất thôi)
Đêm nay khi vừa vòng tay ôm tay ôm lưng Dũng lúc ngồi trên chiếc xe phóng như bay trên đường Ngọc Trinh cảm giác được mùi mồ hôi rất đàn ông từ người anh ta .Cái mùi thô ráp ,hơi gắt mũi lúc đầu thì khó chịu nhưng lại có sức lôi cuốn rất đặc biệt với những phụ nữ trưởng thành như cô .Ở bên Dũng Ngọc Trinh luôn có một cảm giác an toàn ngay cả khi cả hai bị mấy gã cướp giật truy đuổi qua nửa thành phố 
Lúc từ biệt không phải nỗi sỡ hãi làm cô không thốt lên lời ,Ngọc Trinh cũng sợ nhưng chỉ một phần thôi hơn hết là sự bối rối lúng túng ngượng ngùng và tiếc nối .Cô không biết bao giờ mới sắp xếp được thời gian để gạp lại chàng trai đó .Mai thì sớm quá ,còn muộn hơn nữa thì công việc không cho phép cô làm điều đó
Ngọc Trinh tắt đền nằm cuống giương ,cô phải ngủ sướm nếu khong muốn nổi mấy cái mụn tren mặt nhưng mãi mà giấc ngủ không đến với cô .Có điều gì đó rất khác lạ trong ngày hôm nay
Tô một lớp phấn đậm lên phần mi mắt để che đi nét thâm quầng sau một đêm khó ngủ ,đó chính là lý do mà cô muốn tự mình hóa trang hôm nay trong phòng riêng 
.Nhìn lại mình một lần nữa trong gương ngọc Trinh thấy hài lòng vì mọi thứ thạt hoàn hảo ,cô vẫn xinh đẹp và quyến rũ như mọi ngày 
-Đây ,em đây rồi –Người đạo diễn già vẫn xưng hô cô như thể Ngọc Trinh vẫn còn là sinh viên học trong lớp thấy .Cô tham gia bộ phim này với một mức cát xê thấp như một sự trả nghĩa cho người thấy cũ
-Chuyện gì thế thấy – Ngọc Trinh đọc ra trên khuôn mặt người thầy cũ sự lo lắng hiếm gặp
-Ông chủ vừa gặp thầy ông ấy muốn sửa lại kịch bản –Từ ông chủ được nhấn mạnh như thể đó là mọt lười nguyền
-Thay đổi như thế nào-
-Ông ấy gợi ý ,…yêu cầu phần cảnh 29 không dùng diễn viên đóng thế -
Ngọc Trinh hít một hơi rùng mình,cô nhớ phân cảnh 29 là một phân cảnh hành động vai nữ chính phải lao xuống sông từ một ngôi nhà sắp nổ tung .Cảnh này thách thức ngay cả vói nhưng diễn viên đóng thế kỳ cựu
_Để thầy nói chuyện lại với ông ta-Ngừoi đạo diễn già thấy sự lưỡng lự của Ngọc trinh nên không muốn làm khó cô
-Không sao em sẽ làm được –Ngọc Trinh không lạ gì mấy tay đại gai có tiền ,họ luôn làm theo ý mình không coi bất cứ ai gi gì cả .
-Nhưng…-
-Không sao đâu thầy cứ tin ở em.Bao giờ chả có lần đâu ,có khi đây là một bước tiến trong sự nghiệp của em cũng nên-
Nói mạnh mồm như vậy nhưng thực sự Ngọc Trinh run bắn người lên khi bước vào cảnh quanh ,tiếng súng dù đã được bên đạo cụ làm cho nhỏ đi tối đa nhưng vẫn làm cô mất bình tĩnh.Lúc đạo diễn hô diễn cô cắm đầu chạy ,chạy thực sự chứ khong phải diễn xuất gì theo lối cầu thang lên trên nóc nhà.Khoảng cách từ mái nhà xuống mặt hồ bên dưới chỉ khoảng chừng 2,4 mét là cùng nhưng theo phản xạ Ngọc Trnh đứng sựng lại bối rối nhìn xung quanh.Cô chạm phải ánh mắt lo lắng của người đạo diễn già bên dwosi ,cô nhắm mắt lại để nghĩ đến một điều gì giúp cô can đảm hơn rồi đột nhiên trong đầu Ngọc Trinh hiện ra hình ảnh của Dũng vào khoảng khắc cô ngồi trên chiếc xe máy của anh
Không mất thêm thời gian Ngọc Trinh nhún người lao vào khoảng không trước mặt ,chỉ thoáng một giây cô đã tiếp xúc với làn nước tai cô loáng thoáng nghe tiếng kêu gì đó của ai đó nhưng bằng kinh nghiệm cô biết mình đã hoàn thành phân đoạn vừa rồi chỉ rong vòng một cảnh quay 
Lên khỏi hồ trùm vào người chiếc khăn bông ấm áp đón nhận những lời khen ngợi tới tấp xung quanh Ngọc Trinh không khỏi mỉm cười cô thầm cảm ơn Dũng và cú cảm anh dành cho cô trong lần đi chơi ngắn ngủi vừa rồi.Cảnh diễn quá đạt không cần phải diễn lại nên Ngọc Trinh có cớ để xin về sớm ,tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều nghĩ là cô bị mệt muốn được nghỉ ngơi nên không ai thắc mắc gì
Không ngờ là làn nước nhìn trong xanh như vậy mà bẩn kinh người khi diễn xuất vì tập trung nên Ngọc Trinh không để ý về đến nhà cô ới nhận ra mùi tanh tưởi bốc ra từ cơ thể ,phải mất đến gần một bánh xà phòng mới tẩy hết đi được.
Chỉ khoác hờ chiếc khăn tắm màu trằng trên người Ngọc Trinh xoay xoay chiếc di động trên tay ngần ngừ mãi ,cô có nên gọi cho Dũng không nhỉ .Không mong gì anh ta gọi lại cho mình vì gã ngốc đó có số của cô đâu 

NgocjTrinh sở hữu phải đến hàng chục sim điện thoại với các đầu số khác nhau .Sim chính thì cô dùng trong công việc sim phụ thì là bạn bè người quen ,còn mấy cái sim rác dùng để gọi chửi mấy con diễn viên chảnh hay đâm bị thóc chọc bị gạo nói xấu cô với báo chí chửi xong rồi vứt luôn sim đi sau mua sim mới .Dùng loại sim rác gọi cho Dũng Trinh cũng thấy hơi áy náy nhưng đâu có cách nào khác đâu với anh cô chỉ là một cô gái bình thường như mọi người con gái khác đâu phải là diễn viên nổi tiếng gì đau
Nắm chặt tấm card Dũng đưa hôm trước dù đã thuộc lòng số điện thoại của anh nhưng cô bấm lộn tới hai ,ba lần liền 
-Chào cô bé-Dũng làm Trinh bất ngờ ngay khi anh nhấc máy
-Tôi không là cô bé.Mà sao anh biết là em gọi tới – Trinh câu trước đanh dá ,câu sau cô đã dịu dàng ngay được
_Chỉ mình em có số điện thoại này của anh thôi mà –
-Bịa-Trinh bĩu môi ,một cừ chỉ lâu lắm rồi cô không làm
_Anh nói thực mà –
-Mấy đứa rượt theo anh hôm nọ chúng nó có tìm anh trả thù không –Trinh hỏi và lo lắng 
Dũng cười phá lên qua điện thoại như thể câu hỏi của cô là một câu đùa cực kỳ đặc sắc vậy
_Làm sao chúng nó tìm đến anh được .Tìm đến anh cũng không sợ chỉ là anh vừa mới rời thành phố hôm qua –
Ngọc Trinh nén một tiếng thở dài ,ngwoif đàn ông này đúng là rất thích phiêu du đây đó không ở yên một chỗ bao giờ cả
-bao giờ anh về - Trinh hỏi và cô nhận thấy mình hơi thất thố ai lại hỏi một người đàn ông mới quen chưa đầy 24 giờ đồng hồ câu hỏi như vậy cơ chứ
-Không thể biết được điều đó đâu-Dũng nói giọng buồn buồn
-Lúc nào về gọi cho em nhé –Trinh nói xong câu nói đó chủ động cúp máy .Coo vừa buồn vừa cảm thấy nhẹ nhõm .Buồn thì đương nhiên rồi ,một chàng trai cô vừa có chút cảm tình lại biến mất chưa biết bao giờ gặp lại ,nhẹ nhõm vì cuộc sống của cô lại có thể trở lại đúng như nhịp sống mà nó vốn có 
Tiếng gõ cửa làm Ngọc Trinh ngạc nhiên ai có thể lên đến tận đây nhỉ ngày hôm nay theo lịch thì không có một gã đại gia nào đến ngủ lại trong căn phòng này cả .Dù thế nào Ngọc Trinh vẫn bình tĩnh ra mở cửa cô nhận ra Hà đang ở bên ngoài 
_vào đi sao hôm nay chị khách khí thế lại còn gõ cửa nữa chứ -Ngọc Trinh nắm tay Hà vồn vã ,từ sao sự cố lần trước hai người thân thiết nhau như chị em gái vậy
-Chị định vào nhưng cửa chốt trong mà -
-Ừ nhỉ - Ngọc Trinh chợt nhớ ra là vào lúc nãy khi gọi điện cho Dũng cô đã chốt cửa bồng chắc là để cho bất cứ ai dù vô tình hay cố ý cũng không thể nghe được câu chuyện của cô và anh ấy 
-Từ hôm đó đến giờ em cảm thấy thế nào – Là một chuyên gia vè sức khỏe nên việc Hà quan tấm đến điều đó là hoàn thoàn bình thường .Ngọc Trinh thấy hai má mình đỏ rân rần việc ngày hôm đó là một kỷ niệm thật khó mà phân định giữa vui hay sợ đánh nhớ hay đáng quên 
_Em ổn mà chị không sao ,hôm nay em vừa diễn một cảnh hành động nữa cơ mà –Ngọc Trinh kể cho Hà nghe những gì diễn ra ở trường quay
-Em cũng liều thật đó .Diễn cảnh hành động lần đầu mà lại chọn ngay cảnh khó –Hà cằn nhằn lo lắng
-Thì bây giờ nghĩ lại cũng hơi sờ sợ nhưng cái gì mà chả có lần đầu hả chị -
Thấy Hà có vẻ ngần ngừ việc gì đó Ngọc Trinh chủ động hỏi 
-chị có việc gì cần em giúp phải không -
-Ừ-Hà gật nhẹ đầu rồi tiếp ra luôn một tràng dài
-Cái thẻ vip của khu vui chơi lần trước đó .Cho chị mượn một buổi được không 

ngoc trinh sex, truyen sex ngoc trinh, truyen sex phim dau tay chap 3

Share on Facebook Share on Twitter

Comments

No comments yet. Why not make the first one!

New Comment

[Sign In]
Name:

Comment:
(You can use BBCode)

Security:
Enable Images